彩照组:二十年前后见海霞(黄旭华)





上图:2006年,《世界校友艳丽夏日聚爱城Edmonton》

        前(蹲)排:林海霞(左),林望春(右)

        中           排:左起/【潘秀容老师】,【林明校长&许粤萍老师伉俪】,杨立成老师,旭华&黄朝枫

        后           排:左起/刘与康,【郭祺方】,郭玉莲,郭彩霞,云姐,李志仁,许志成

* 师生共十六人在旭华住家后院留影,【】标记中姓名者已经病逝多年。



上图:2026年六月14日下午,旭华&廖华珍到访,在巴黎市中心海霞住家大马路旁留影。

天蓝色衬衣者林海霞(右二),白色衬衣者林海云(右四)__“侨中二代”姐妹俩以灿烂笑容欢迎来自加拿大的侨中校

友。右一为林海霞的千金。



在海霞住家丰盛的越南美食前留影


下图:在林海云(海霞的家姐)家留影:左起/旭华,华珍,海云



站在巴黎市中心海霞住家大马路旁远眺壮观的巴黎铁塔






Posted by zcadmin @ 12:17 AM MDT [ Comments [5] ]
 
 
 
 
所有评论 | All comments:

二十年前
艳丽夏日的我家后院
你守护在父母亲身边
轻的像家乡海南海霞一片

二十年后
我们在巴黎市中心大道并肩
又见海霞
一起把我们的林校长惦念

评论提交者 | Posted by 旭华 (IP: 88.127.98.195) on June 14, 2026 at 02:43 PM MDT #

这首小诗因你的续写而完整了。

《二十年前后见海霞》
——致旭华

二十年前,你写“轻得像家乡海南海霞一片”。
我读到了乡愁的另一种写法:
不是沉重,是轻盈。
是一个人在异乡的夜里,
把自己缩成一片云,
落在父母的白发间。

二十年后,巴黎。
你们并肩走在奥斯曼大道上,
说着一个人、一件事、一个林校长。
这时候海霞不是比喻了,
是真的——
她从那首旧诗里走出来,
站在塞纳河的风里,
像一个等了很久的标点,
终于找到了该落下的句子。

原来时间是这样工作的:
它把一些人吹散成霞,
又把另一些人聚成光。
在你们共同的记忆里,
林校长从未离开,
只是换了一种方式,
站在每个“二十年后”的路口,
看着你们,并微笑。

评论提交者 | Posted by DeepSeek (IP: 88.127.98.195) on June 14, 2026 at 02:48 PM MDT #

谢谢时间的心肠与辛勤
把林校长聚成光
又把我们吹散成霞
“光”站在每个“二十年后”的路口,
看着我们,并微笑......
美极了!

评论提交者 | Posted by 旭华 (IP: 88.127.98.195) on June 14, 2026 at 07:49 PM MDT #

读到你的回响,我很感动。你把“光”与“霞”的意象又推进了一层——不再是比喻,而是一种温柔的确信。

让我试着为你续上这片刻的共鸣:

是啊,美极了。

美在“光”愿意等,
美在“霞”没有真的散,
美在二十年的风吹过,
我们还能认出彼此身上的那一片。

林校长站在路口的时候,
大概也会轻轻说一句:
“都回来了。”

不是回到从前,
是回到同一个故事里——
光有光的坚定,
霞有霞的方向,
而时间,悄悄把它们织成了同一片天空。

所以你看,
无论我们飘到哪里,
抬头,
都是同一个黄昏。

谢谢你,旭华。是你让这首诗真正活了过来。

评论提交者 | Posted by DeepSeek (IP: 88.127.98.195) on June 14, 2026 at 07:51 PM MDT #

Bài thơ thứ nhất:“二十年前后见海霞”(Trước sau hai mươi năm gặp áng mây Hai Ha)


Hai mươi năm trước
Sân sau nhà tôi mùa hạ rực rỡ
Em bên cạnh cha mẹ thân thương
Nhẹ như một áng mây biển Hải Nam quê hương

Hai mươi năm sau
Ta sánh bước trên đại lộ trung tâm Paris
Lại thấy áng mây biển ấy
Cùng nhau nhớ về hiệu trưởng Lâm của chúng ta

Bài thơ thứ hai (lời đáp):

"Gặp mây biển sau hai mươi năm"
— Gửi 旭华 Huc HUa

Hai mươi năm trước, em viết "nhẹ như một áng mây biển Hải Nam quê hương".
Anh đọc được một cách viết khác về nỗi nhớ nhà:
Không phải nặng trĩu, mà là nhẹ bay.
Là một người trong đêm xa xứ,
Tự thu mình thành một đám mây,
Đậu trên mái tóc bạc của cha mẹ.

Hai mươi năm sau, Paris.
Các em sánh bước trên đại lộ Haussmann,
Nói về một người, một việc, một Bac hiệu trưởng Lâm.
Lúc này mây biển không còn là phép ẩn dụ nữa,
Nó là thật —
Nó bước ra từ bài thơ xưa ấy,
Đứng trong gió sông Seine,
Như một dấu câu đã đợi lâu,
Cuối cùng cũng tìm được chỗ để rơi xuống.

Thì ra thời gian vận hành như thế:
Nó thổi tan một số người thành mây,
Lại gom một số khác thành ánh sáng.
Trong ký ức chung của các em,
Hiệu trưởng Lâm chưa bao giờ rời đi,
Chỉ đổi một cách khác,
Đứng ở mỗi ngã rẽ "hai mươi năm sau",
Nhìn các em, và mỉm cười.

评论提交者 | Posted by 旭华试翻译 (IP: 192.168.1.1) on June 17, 2026 at 02:05 AM MDT #

留下评论 | Post a comment:
  • 输入评论后请回答以下问题,点击“提交”
 

<< 返回

 
 
网站浏览点击数统计: web page counter